鹧鸪天·春入江梅破晚寒

宋代 佚名
春入江梅破晚寒。冻枝惊鹊语声乾。离愁满抱人谁问,病耳初闻心也宽。风细细,露珊珊。可堪驿使道漫漫。斜梢待得人来後,簪向乌云仔细看。
chūn jiāng méi wǎn hán dòng zhī jīng què shēng qián chóu mǎn bào rén shuí wèn   bìng ěr chū wén xīn kuān fēng   shān shān kān 驿 shǐ 使 dào màn màn xié shāo dài de rén lái hòu   zān xiàng yún kàn