鹧鸪天 别外子西安
似恰相逢又别卿,无言一笑意非轻。计时已是分和秒,争忍眉颦对泪盈。
车催发,笛长鸣,西风万里伴侬行。应知转瞬回眸处,唯见苍云秦岭横。
shì
似
qià
恰
xiāng
相
féng
逢
yòu
又
bié
别
qīng
卿
,
wú
无
yán
言
yī
一
xiào
笑
yì
意
fēi
非
qīng
轻
jì
。
shí
计
yǐ
时
shì
已
fēn
是
hé
分
miǎo
和
zhēng
秒
,
rěn
争
méi
忍
pín
眉
duì
颦
lèi
对
yíng
泪
盈
。
chē
车
cuī
催
fā
发
,
dí
笛
cháng
长
míng
鸣
,
xī
西
fēng
风
wàn
万
lǐ
里
bàn
伴
nóng
侬
xíng
行
yīng
。
zhī
应
zhuǎn
知
shùn
转
huí
瞬
móu
回
chù
眸
wéi
处
,
jiàn
唯
cāng
见
yún
苍
qín
云
lǐng
秦
héng
岭
横
。