鹧鸪天

宋代 曾觌
故乡寒食醉酡颜。秋千彩索眩斓斑。如今头上灰三斗,赢得疏慵到处闲。 钟已动,漏将残。浮生犹恨别离难。镬汤转作清凉地,只在人心那样看。
xiāng hán shí zuì tuó yán qiū qiān cǎi suǒ xuàn lán bān jīn tóu shàng huī sān dòu   yíng de shū yōng dào chù xián
zhōng dòng   lòu jiāng cán shēng yóu hèn bié nán huò tāng zhuǎn zuò qīng liáng   zhī zài rén xīn yàng kàn