鹧鸪天

清代 况周颐
如梦如烟忆旧游。听风听雨卧沧洲。烛消香灺沈沈夜,春也须归何况秋。 书咄咄,索休休。霜天容易白人头。秋归尚有黄花在,未必清樽不破愁。
mèng yān jiù yóu tīng fēng tīng cāng zhōu zhú xiāo xiāng xiè shěn shěn chūn   guī kuàng qiū      
shū duō duō   suǒ xiū xiū shuāng tiān róng bái rén tóu qiū guī shàng yǒu huáng huā zài wèi   qīng zūn chóu