鹧鸪天

清代 郑文焯
漫把新词当曲听。尊前一例断肠声。料应欠我伤春泪,抱著红绡过一生。 花可可,意盈盈。小窗斜月旧帷屏。天涯已自多情误,争忍才名更误卿。
màn xīn dāng tīng zūn qián duàn cháng shēng liào yìng qiàn shāng chūn lèi bào zhù   hóng xiāo guò shēng      
huā   yíng yíng xiǎo chuāng xié yuè jiù wéi píng tiān duō qíng zhēng rěn   cái míng gèng qīng