鹧鸪天

宋代 李元膺
寂寞秋千两绣旗。日长花影转阶迟。燕惊午梦周遮语,蝶困春游落拓飞。 思往事,入颦眉。柳梢阴重又当时。薄情风絮难拘束,飞过东墙不肯归。
qiū qiān liǎng xiù zhǎng huā yǐng zhuǎn jiē chí yàn jīng mèng zhōu zhē   dié kùn chūn yóu luò tuò fēi
wǎng shì   pín méi liǔ shāo yīn chóng yòu dāng shí qíng fēng nán shù   fēi guò dōng qiáng kěn guī