鷓鴣天

宋代 李元膺
寂寞鞦韆兩繡旗。日長花影轉階遲。燕驚午夢周遮語,蝶困春遊落拓飛。 思往事,入顰眉。柳梢陰重又當時。薄情風絮難拘束,飛過東牆不肯歸。
qiū qiān liǎng xiù zhǎng huā yǐng zhuǎn jiē chí yàn jīng mèng zhōu zhē   dié kùn chūn yóu luò tuò fēi
wǎng shì   pín méi liǔ shāo yīn chóng yòu dāng shí qíng fēng nán shù   fēi guò dōng qiáng kěn guī