鹧鸪天

宋代 李祁
长忆孤舟去国时,每闻画角总生悲。只今世味都尝遍,解说伤心是费词。 惊客梦,欲愁眉。无端清泪涴征衣。何当化作杨枝露,洒向人间没个知。
cháng zhōu guó shí   měi wén huà jiǎo zǒng shēng bēi zhī jīn shì wèi dōu cháng biàn   jiě shuō shāng xīn shì fèi
jīng mèng   chóu méi duān qīng lèi zhēng dāng huà zuò yáng zhī   xiàng rén jiān méi zhī