鹧鸪天

宋代 江南雨
蒿里歌残泣晚风,伤时无力感飘蓬。心痕抚罢情依旧,劫火焚馀梦未终。 听万籁,起千重,那堪人事转头空。春来莫忆前游地,应是新花带血红。
hāo cán wǎn fēng   shāng shí gǎn piāo péng xīn hén qíng jiù   jié huǒ fén mèng wèi zhōng
tīng wàn lài   qiān zhòng   kān rén shì zhuǎn tóu kōng chūn lái qián yóu   yìng shì xīn huā dài xuè hóng