鹧鸪天

宋代 江南雨
谁与佳人慰寂寥,相思一例两魂消。前生绮梦巫山雨,昨夜熏风露井桃。 云淡淡,柳夭夭。香车油壁谢娘桥。伤春依旧秦楼月,曾照朱帘紫玉箫。
shuí jiā rén wèi liáo   xiāng liǎng hún xiāo qián shēng mèng shān   zuó xūn fēng jǐng táo
yún dàn dàn   liǔ yāo yāo xiāng chē yóu xiè niáng qiáo shāng chūn jiù qín lóu yuè   céng zhào zhū lián xiāo