鹧鸪天

宋代 石耆翁
借问枝头昨夜春。已传消息到柴门。频看秀色无多艳,拖得清香不见痕。 山矗矗,水潾潾。村南村北冷销魂。人间不识春风面,羞见瑶台破月明。
jiè wèn zhī tóu zuó chūn chuán xiāo xi dào chái mén pín kàn xiù duō yàn   tuō qīng xiāng jiàn hén
shān chù chù   shuǐ lín lín cūn nán cūn běi lěng xiāo hún rén jiān shí chūn fēng miàn   xiū jiàn yáo tái yuè míng