鹧鸪天

宋代 惠洪
蜜烛花光清夜阑。粉衣香翅绕团团。人犹认假为真实,蛾岂将灯作火看。 方叹息,为遮拦。也知爱处实难拼。忽然性命随烟焰,始觉从前被眼瞒。
zhú huā guāng qīng lán fěn xiāng chì rào tuán tuán rén yóu rèn jiǎ wéi zhēn shí   é jiāng dēng zuò huǒ kàn
fāng tàn   wèi zhē lán zhī ài chǔ shí nán pīn rán xìng mìng suí yān yàn   shǐ jué cóng qián bèi yǎn mán