鹧鸪天

宋代 周密
相傍清明晴便慳。闭门空自惜花残。海棠半坼难禁雨,燕子初归不耐寒。 金鸭冷,锦鹓闲。银釭空照小屏山。翠罗袖薄东风峭,独倚西楼第几阑。
xiāng bàng qīng míng qíng biàn 便 qiān mén kōng huā cán hǎi táng bàn chè nán jìn   yàn zi chū guī nài hán
jīn lěng   jǐn yuān xián yín gāng kōng zhào xiǎo píng shān cuì luó xiù báo dōng fēng qiào   西 lóu lán