朝云墓十首次孙西庵先生韵 其十

宋代 何绛
重到云居独悄然,中宵多梦昼多眠。千丛野竹连湘浦,半夜江风引杜鹃。 独鹤不知何处舞,明珠无数亦羞圆。当时惊觉高唐梦,红袖香消一十年。
zhòng dào yún qiǎo rán   zhōng xiāo duō mèng zhòu duō mián qiān cóng zhú lián xiāng bàn   jiāng fēng yǐn juān    
zhī chǔ   míng zhū shù xiū yuán dāng shí jīng jué gāo táng mèng hóng   xiù xiāng xiāo shí nián