朝云墓十首次孙西庵先生韵 其八

宋代 何绛
北邙松柏锁愁烟,望尽黄茅是海边。孤垄阴风吹宿草,出云清梵欲歌筵。 微波有恨终归海,明月无情却上天。日暮乡关何处是,亦应怀抱暗凄然。
běi máng sōng bǎi suǒ chóu yān   wàng jǐn huáng máo shì hǎi biān lǒng yīn fēng chuī cǎo 宿 chū   yún qīng fàn yán    
wēi yǒu hèn zhōng guī hǎi   míng yuè qíng què shàng tiān xiāng guān chǔ shì   yīng huái bào 怀 àn rán