招隐寄李元中

宋代 黄庭坚
吾闻李元中,学为古人青出蓝。 眉目之闲如太华,一段翠气连终南。 我欲从之路阻长,朱颜日夜惊波往。 苍梧玉琯生蛛网,老翁忘味倾心赏。 眼前记一不识十,谷中白驹閟音响。 灊山南闲卧青牛,万壑松声不得游。 愿君为阿阁之紫凤,莫作江湖之白鸥。
wén yuán zhōng   xué wèi rén qīng chū lán
méi zhī xián tài huá   duàn cuì lián zhōng nán
cóng zhī cháng   zhū yán jīng wǎng
cāng guǎn shēng zhū wǎng   lǎo wēng wàng wèi qīng xīn shǎng
yǎn qián shí shí   zhōng bái yīn xiǎng
qián shān nán xián qīng niú   wàn sōng shēng yóu
yuàn jūn wèi ā zhī fèng   zuò jiāng zhī bái ōu