赵孝子

元代 揭傒斯
庐陵赵孝子,四岁父行贾。一去三十年,家惟大母母。 大母已云没,而父行不归。儿长亦有妇,母子聊相依。 从父自北来,汝父久已死。母子哭相问,父死何乡里。 闻汝父死时,不知汝父处。汝但欲往问,京师多旧故。 再拜别阿母,行行至京师。自念不见父,儿死无归时。 乃有曾长者,往昔与父善。言汝父死处,滨州利津县。 徒跣二千里,薄言至利津。朱琪张文辈,一一陈所因。 死以某年月,葬以某木棺。姓名某所题,近在城南端。 城南冢累累,翳然榛莽中。极目千万冢,谁能识其踪。 行哭七日馀,欲死不得所。生者无由知,死者岂能语。 解发系马鞍,负之坟坟过。吾父傥有知,发解鞍自堕。 俄至一坟前,鞍堕发自解。开坟见前和,题字宛犹在。 既见父姓名,痛绝心始安。函骨陈野祭,禽鸟声为酸。 邻老四面来,惊叹未曾有。相帅报县官,县官骇之久。 即日上大府,大府咸异之。次第闻中朝,行子正南驰。 行子行且伤,哭踊如初丧。路遥山川阻,何时至故乡。 故乡既云至,葬祭无迟礼。母子永不离,万事若流水。 闻者尽称孝,见者皆感泣。期尔百世昌,望尔百禄集。 儿今一无愿,愿母长不老。岁岁父坟前,洒饭坟上草。
líng zhào xiào   suì xíng sān shí nián   jiā wéi
yún méi   ér xíng guī ér zhǎng yǒu   liáo xiāng
cóng běi lái   jiǔ xiāng wèn   xiāng
wén shí   zhī chù dàn wǎng wèn   jīng shī duō jiù
zài bài bié ā   xíng xíng zhì jīng shī niàn jiàn   ér guī shí
nǎi yǒu céng zhǎng zhě   wǎng shàn yán chù   bīn zhōu jīn xiàn
xiǎn èr qiān   báo yán zhì jīn zhū zhāng wén bèi   chén suǒ yīn
mǒu nián yuè   zàng mǒu guān xìng míng mǒu suǒ   jìn zài chéng nán duān
chéng nán zhǒng lěi lěi   rán zhēn mǎng zhōng qiān wàn zhǒng   shuí néng shí zōng
xíng   de suǒ shēng zhě yóu zhī   zhě néng
jiě ān   zhī fén fén guò tǎng yǒu zhī   jiè ān duò
é zhì fén qián   ān duò jiě kāi fén jiàn qián   wǎn yóu zài
jiàn xìng míng   tòng jué xīn shǐ ān hán chén   qín niǎo shēng wèi suān
lín lǎo miàn lái   jīng tàn wèi céng yǒu xiāng shuài bào xiàn guān   xiàn guān hài zhī jiǔ
shàng   xián zhī wén zhōng cháo   háng zhèng nán chí
háng xíng qiě shāng   yǒng chū sàng yáo shān chuān   shí zhì xiāng
xiāng yún zhì   zàng chí yǒng   wàn shì ruò liú shuǐ
wén zhě jǐn chēng xiào   jiàn zhě jiē gǎn ěr bǎi shì chāng   wàng ěr bǎi
ér jīn yuàn   yuàn zhǎng lǎo suì suì fén qián   fàn fén shàng cǎo