昭顺老人

宋代 章耐轩
的皪堪为席上珍。银铛百沸麝脐熏。萧娘欲饵意中人。 拈处玉纤笼蚌颗,剥时琼齿嚼香津。仙郎入口即轻身。
de kān wèi shàng zhēn yín dāng bǎi fèi shè xūn xiāo niáng ěr zhōng rén
niān chù xiān lóng bàng   shí qióng chǐ 齿 jué xiāng jīn xiān láng kǒu qīng shēn