昭順老人

宋代 章耐軒
的皪堪為席上珍。銀鐺百沸麝臍熏。蕭娘欲餌意中人。 拈處玉纖籠蚌顆,剝時瓊齒嚼香津。仙郎入口即輕身。
de kān wèi shàng zhēn yín dāng bǎi fèi shè xūn xiāo niáng ěr zhōng rén
niān chù xiān lóng bàng   shí qióng chǐ jué xiāng jīn xiān láng kǒu qīng shēn