招乾昼上人宿话

唐代 齐己
连夜因风雪,相留在寂寥。禅心谁指示,诗卷自焚烧。 语默邻寒漏,窗扉向早朝。天台若长往,还渡海门潮。
lián yīn fēng xuě   xiāng liú zài liáo chán xīn shuí zhǐ shì   shī juàn fén shāo
lín hán lòu   chuāng fēi xiàng zǎo cháo tiān tāi ruò cháng wǎng   hái hǎi mén cháo