招乾晝上人宿話

唐代 齊己
連夜因風雪,相留在寂寥。禪心誰指示,詩卷自焚燒。 語默鄰寒漏,窗扉向早朝。天台若長往,還渡海門潮。
lián yīn fēng xuě   xiāng liú zài liáo chán xīn shuí zhǐ shì   shī juàn fén shāo
lín hán lòu   chuāng fēi xiàng zǎo cháo tiān tāi ruò cháng wǎng   hái hǎi mén cháo