昭君怨

宋代 张宪
四弦嘈嘈弹,北风边马嘶。回头望汉月,遥落长安西。 白草没行路,万里春凄迷。谁谓秭归女,去作单于妻。 抆泪入穹庐,颦眉向羊酪。敢恨君恩轻,惟怜妾命薄。 安危托妇人,良为君王羞。谋臣自无策,画史不须尤。
xián cáo cáo dàn   běi fēng biān huí tóu wàng hàn yuè yáo   luò cháng ān   西  
bái cǎo méi xíng   wàn chūn shuí wèi guī   zuò chán    
wěn lèi qióng   pín méi xiàng yáng lào gǎn hèn jūn ēn qīng wéi   lián qiè mìng    
ān wēi tuō rén   liáng wèi jūn wáng xiū móu chén huà   shǐ yóu