棹歌行

南北朝 吴迈远
十三为汉使,孤剑出皋兰。西南穷天险,东北毕地关。 岷山高以峻,燕水清沮寒。一去千里孤,边马何时还。 遥望烟嶂外,障气郁云端。始知身死处,平生从此残。
shí sān wèi hàn shǐ 使   jiàn chū gāo lán 西 nán qióng tiān xiǎn   dōng běi guān
mín shān gāo jùn   yàn shuǐ qīng hán qiān   biān shí hái
yáo wàng yān zhàng wài   zhàng yún duān shǐ zhī shēn chù   píng shēng cóng cán