张子公以圆鉴见寄作诗报之

宋代 李纲
我观大圆鉴,莹澈靡瑕垢。清光溢寒蟾,碧井窥古甃。 冰池绝埃尘,玉璧无肉好。不知何年铸,款识杂篆籀。 冷然照肝胆,况烛须眉秀。英英张公子,辍赠意独厚。 使我正衣冠,更以别妍陋。嗟予罹百忧,半世困驰骤。 苍浪齿发衰,已觉成老丑。幸兹置宽闲,闭户念往咎。 冠攲与佩落,颠倒散襟袖。平生遭谤谗,白黑坐分剖。 逝将杜德机,渐可塞智窦。岂徒齐美恶,端欲一昏昼。 鉴焉何所施,无乃虚授受。聊持戏凤匣,藏此蟠螭纽。 精光秘不露,犹使魑魅走。讵逃鹦鹉形,时作蛟龙吼。 君看方寸间,此物谁蔽覆。灵台湛虚明,广博含宇宙。 纤毫莫凝结,万象悉笼囿。宁随古今移,不逐面目皱。 人人各具足,一一谢雕镂。无尘安用拂,表里自通透。 诸佛亦何为,四智此为首。祖师持出游,法器久已就。 那将清净眼,更入烦恼蔀。随缘梦幻中,坐阅蛮触斗。 本来妙明心,一念證无漏。持此还寄君,试问承当否。
guān yuán jiàn   yíng chè xiá gòu qīng guāng hán chán   jǐng kuī zhòu    
bīng chí jué āi chén   ròu hǎo zhī nián zhù kuǎn   zhì zhuàn zhòu    
lěng rán zhào gān dǎn   kuàng zhú méi xiù yīng yīng zhāng gōng chuò   zèng hòu    
shǐ 使 zhèng guān   gèng bié yán lòu jiē bǎi yōu bàn   shì kùn chí zhòu    
cāng làng chǐ 齿 shuāi   jué chéng lǎo chǒu xìng zhì kuān xián   niàn wǎng jiù    
guān pèi luò   diān dào sàn jīn xiù píng shēng zāo bàng chán bái   hēi zuò fēn pōu    
shì jiāng   jiàn sài zhì dòu měi è duān   hūn zhòu    
jiàn yān suǒ shī   nǎi shòu shòu liáo chí fèng xiá cáng   pán chī niǔ    
jīng guāng   yóu shǐ 使 chī mèi zǒu táo yīng xíng shí   zuò jiāo lóng hǒu    
jūn kàn fāng cùn jiān   shuí líng tái zhàn míng guǎng   广 hán zhòu    
xiān háo níng jié   wàn xiàng lóng yòu níng suí jīn   zhú miàn zhòu    
rén rén   xiè diāo lòu chén ān yòng biǎo   tōng tòu    
zhū wéi   zhì wéi shǒu shī chí chū yóu   jiǔ jiù    
jiāng qīng jìng yǎn   gèng fán nǎo suí yuán mèng huàn zhōng zuò   yuè mán chù dòu    
běn lái miào míng xīn   niàn zhèng lòu chí hái jūn shì   wèn chéng dāng fǒu