张园海棠

宋代 陆游
洛阳春信久不通,姚魏开落胡尘中,扬州千叶昔曾见,已叹造化无余功。 西来始见海棠盛,成都第一推燕宫。 池台扫除凡木尽,天地眩转花光红。 庆云堕空不飞去,时有绛雪萦微风。 蜂蝶成团出无路,我亦狂走迷西东。 此园低树犹三丈,锦绣却在青天上。 不须更著刀尺裁,乞与齐奴开步障。
luò yáng chūn xìn jiǔ tōng   yáo wèi kāi luò chén zhōng   yáng zhōu qiān céng jiàn   tàn zào huà gōng  
西 lái shǐ jiàn hǎi táng shèng   chéng tuī yàn gōng  
chí tái sǎo chú fán jǐn   tiān xuàn zhuǎn huā guāng hóng  
qìng yún duò kōng fēi   shí yǒu jiàng xuě yíng wēi fēng  
fēng dié chéng tuán chū   kuáng zǒu 西 dōng  
yuán shù yóu sān zhàng   jǐn xiù què zài qīng tiān shàng  
gèng zhù dāo chǐ cái   kāi zhàng