張園海棠

宋代 陸游
洛陽春信久不通,姚魏開落胡塵中,揚州千葉昔曾見,已嘆造化無餘功。 西來始見海棠盛,成都第一推燕宮。 池台掃除凡木盡,天地眩轉花光紅。 慶雲墮空不飛去,時有絳雪縈微風。 蜂蝶成團出無路,我亦狂走迷西東。 此園低樹猶三丈,錦繡卻在青天上。 不須更著刀尺裁,乞與齊奴開步障。
luò yáng chūn xìn jiǔ tōng   yáo wèi kāi luò chén zhōng   yáng zhōu qiān céng jiàn   tàn zào huà gōng  
西 lái shǐ jiàn hǎi táng shèng   chéng tuī yàn gōng  
chí tái sǎo chú fán jǐn   tiān xuàn zhuǎn huā guāng hóng  
qìng yún duò kōng fēi   shí yǒu jiàng xuě yíng wēi fēng  
fēng dié chéng tuán chū   kuáng zǒu 西 dōng  
yuán shù yóu sān zhàng   jǐn xiù què zài qīng tiān shàng  
gèng zhù dāo chǐ cái   kāi zhàng