张义立得古井以木为甃命曰亨泉而求余诗

宋代 魏了翁
井居安其地,井通会其时。 地维人所宅,时乃天这为。 方冬群动息,水德潜清漪。 而随春木升,环顶活华滋, 性情固下润,功用由上齐。 孰若无事中,一降一腾之。 是理契天运,达观正在兹。 张侯得木井,妙制参皇犧。 其间相生意,似非俗人知。 堙废几何年,而独与侯期。 书来属共赋,此理难下词。 但於井之象,发我深沈思。 且如初升五,泰通人所资。 乃於巽入坎,中含兑承离。 通塞靡自遂,睽遇若有司。 坎惟生於一,孚实以为基。 世途自亨否,我德无成亏。 属侯善疏瀹,毋俾纤尘缁。 不食吾不即,食之吾不私。 小大随所汲,辩义而审施。 客来问出处,为诵亨泉诗。
jǐng ān   jǐng tōng huì shí  
wéi rén suǒ zhái   shí nǎi tiān zhè wèi  
fāng dōng qún dòng   shuǐ qián qīng  
ér suí chūn shēng   huán dǐng huó huá  
xìng qíng xià rùn   gōng yòng yóu shàng  
shú ruò shì zhōng   jiàng téng zhī  
shì tiān yùn   guān zhèng zài  
zhāng hóu jǐng   miào zhì cān huáng  
jiān xiāng shēng   shì fēi rén zhī  
yīn fèi nián   ér hóu  
shū lái shǔ gòng   nán xià  
dàn jǐng zhī xiàng   shēn shěn  
qiě chū shēng   tài tōng rén suǒ  
nǎi xùn kǎn   zhōng hán duì chéng  
tōng sāi suì   kuí ruò yǒu  
kǎn wéi shēng   shí wéi  
shì hēng fǒu   chéng kuī  
shǔ hóu shàn shū yuè   xiān chén  
shí   shí zhī  
xiǎo suí suǒ   biàn ér shěn shī  
lái wèn chū chù   wèi sòng hēng quán shī