仗锡平老自都城回见访索怡云堂诗

宋代 陆游
东华软尘飞扑帽,黄金络马人看好。 渠侬胸中谁得知,畏祸忧谗鬓先老。 举世输与平元衡,青山白云过一生;出门曳杖便千里,白云不约常同行。 敲门剥啄云没履,剧谈未竟还东去。 到山分我一片云,并遣春风吹好句。
dōng huá ruǎn chén fēi mào   huáng jīn luò rén kàn hǎo
nóng xiōng zhōng shuí zhī   wèi huò yōu chán bìn xiān lǎo
shì shū píng yuán héng   qīng shān bái yún guò shēng   chū mén zhàng biàn 便 qiān   bái yún yuē cháng tóng háng
qiāo mén zhuó yún méi   tán wèi jìng huán dōng
dào shān fēn piàn yún   bìng qiǎn chūn fēng chuī hǎo