张师夔为郭子静作终南山色因题

元代 张翥
终南山色秀可食,中有游云动凝碧。华岳西面仙掌高,仙都下射金精白。 绀宫琳馆凭险阻,渭水晴川来咫尺。古木深藏魍魉寒,阴厓晓入蜿蜒黑。 幽人旧隐依青壁,萝径紫篱闭寥阒。野桥插岸何处船,落日无人独归客。 栎翁笔法追郭熙,远意欲寄烟霞微。半生江海屡惊梦,万里风尘能化衣。 捷径无媒既愁寂,故山好在曷遄归。尚说于今明月夜,时有箫声台上飞。
zhōng nán shān xiù shí   zhōng yǒu yóu yún dòng níng huá yuè miàn 西 xiān zhǎng gāo xiān   xià shè jīn jīng bái    
gàn gōng lín guǎn píng xiǎn   wèi shuǐ qíng chuān lái zhǐ chǐ shēn cáng wǎng liǎng hán yīn   xiǎo wān yán hēi    
yōu rén jiù yǐn qīng   luó jìng liáo qiáo chā àn chǔ chuán luò   rén guī    
wēng zhuī guō   yuǎn yān xiá wēi bàn shēng jiāng hǎi jīng mèng wàn   fēng chén néng huà    
jié jìng méi chóu   shān hǎo zài chuán guī shàng shuō jīn míng yuè shí   yǒu xiāo shēng tái shàng fēi