张山人会于子相芙蓉馆十五年矣子相物故且八年而予以伏阙会山人山人赠予以诗不胜怀旧之感因赋此为赠

明代 王世贞
伊昔邗沟旧草堂,芙蓉叶是美人觞。十年长恨山阳笛,此日仍悬孺子床。 我自覆盆希日月,君能吹律转冰霜。相逢莫作风尘语,少室三花春正长。
hán gōu jiù cǎo táng   róng shì měi rén shāng shí nián cháng hèn shān yáng   réng xuán chuáng    
pén yuè   jūn néng chuī zhuǎn bīng shuāng xiāng féng zuò fēng chén shǎo   shì sān huā chūn zhèng cháng