张平甫哀挽

宋代 姜夔
将军家世出臞儒,合上青云作计疏。 吴下宅成花未种,湖边地吉草新锄。 空嗟过隙催人世,赖有提孩读父书。 它日石羊芳划路,弟兄来此一沾裾。
jiāng jūn jiā shì chū   shàng qīng yún zuò shū  
xià zhái chéng huā wèi zhǒng   biān cǎo xīn chú  
kōng jiē guò cuī rén shì   lài yǒu hái shū  
shí yáng fāng huà   xiōng lái zhān