张令肖甫郊饯闻笛兼慰卢次楩

明代 谢榛
严城西畔开离筵,郎官送客斜阳天。有人吹笛正凄怆,晴云改色迷山川。 野风太急万柳折,倏忽波涛翻九渊。骊龙惊起珠欲堕,乱鸟无声愁向我。 梅花一曲何断肠,萧瑟零霜肃满座。卢子挥泪不胜哀,衔冤垂老谁怜才。 君不见祢衡傲岸成祸胎,鹦鹉洲上多莓苔。骚人往来酬酒杯,黄祖于今安在哉。 当秋苦调莫三弄,听彻踌躇转悲恸。张令知心不可忘,关河月照滑台梦。
yán chéng 西 pàn kāi yán   láng guān sòng xié yáng tiān yǒu rén chuī zhèng chuàng qíng   yún gǎi shān chuān    
fēng tài wàn liǔ zhé   shū tāo fān jiǔ yuān lóng jīng zhū duò luàn   niǎo shēng chóu xiàng    
méi huā duàn cháng   xiāo líng shuāng mǎn zuò zi huī lèi shèng āi xián   yuān chuí lǎo shuí lián cái    
jūn jiàn héng ào àn chéng huò tāi   yīng zhōu shàng duō méi tái sāo rén wǎng lái chóu jiǔ bēi huáng   jīn ān zài zāi    
dāng qiū diào sān nòng   tīng chè chóu chú zhuǎn bēi tòng zhāng lìng zhī xīn wàng guān   yuè zhào huá tái mèng