张侯藏张翚山水歌

明代 李梦阳
张翚有名成化间,大涂小抹成山水。树石燥硬笔意古,往往人间落片纸。 此幅粗浅色更枯,或谓非翚出其子。张侯识鉴天下精,物物如金见沙底。 尔家图画千万轴,素壁高堂安用此。宁知上智不滞物,牝牡不贵贵者骨。 尺山即如对玄圃,草屋临崖气出没。崖根林堂颇清迥,远云澹沲开秋岭。 霜萝细纡岩槛暝,昏猿接挂花溪静。自从去年抛弃官,梦想山游驾江舸。 见此拂衣便欲往,攀缘转玩情无那。崖亭更著一人坐,斗绝看书树婀娜。 张侯豪旷人共知,敏捷言谈皆胜我。盐车郁没骐骥弃,蹇拙逢时每相左。 昆崙洞庭不我隔,异时倘结烟霞果。
zhāng huī yǒu míng chéng huà jiān   xiǎo chéng shān shuǐ shù shí zào yìng wǎng   wǎng rén jiān luò piàn zhǐ    
qiǎn gèng   huò wèi fēi huī chū zi zhāng hóu shí jiàn tiān xià jīng   jīn jiàn shā    
ěr jiā huà qiān wàn zhóu   gāo táng ān yòng níng zhī shàng zhì zhì pìn   guì guì zhě    
chǐ shān duì xuán   cǎo lín chū gēn lín táng qīng jiǒng yuǎn   yún dàn tuó kāi qiū lǐng    
shuāng luó yán kǎn míng   hūn yuán jiē guà huā jìng cóng nián pāo guān mèng   xiǎng shān yóu jià jiāng    
jiàn biàn 便 wǎng   pān yuán zhuǎn wán qíng tíng gèng zhù rén zuò dòu   jué kàn shū shù ē nuó    
zhāng hóu háo kuàng rén gòng zhī   mǐn jié yán tán jiē shèng yán chē méi jiǎn   zhuō féng shí měi xiāng zuǒ    
kūn lún dòng tíng   shí tǎng jié yān xiá guǒ