张丞相咏归亭词二首 其一

宋代 杨万里
湘之山兮幽幽,湘之水兮舒舒,我来兮桂之阳。春聿云莫兮,上下绿净而交如。 鸟鸣兮花乾,彼湘之人士兮咏游而鱼鱼。长者兮矩步,童子玉雪兮趋亦趋。 挟策兮抱琴,若将游兮物之初。野风兮脩脩,吹万而不可执兮,所过而敷腴。 长者顾谓童子曰:快哉此风,吾为汝援琴而歌之。 歌曰:沧浪兮濯缨,风凉兮舞雩。微德人兮焉归,以斯道兮金玉。 予欲问津兮沂之水,其则不远兮,又焉知湘江之非欤。
xiāng zhī shān yōu yōu   xiāng zhī shuǐ shū shū   lái guì zhī yáng chūn yún shàng   xià jìng 绿 ér jiāo    
niǎo míng huā qián   xiāng zhī rén shì yǒng yóu ér zhǎng zhě tóng   xuě    
jiā bào qín   ruò jiāng yóu zhī chū fēng xiū xiū chuī   wàn ér zhí suǒ   guò ér    
zhǎng zhě wèi tóng yuē   kuài zāi fēng   wèi yuán qín ér zhī  
yuē   cāng làng zhuó yīng   fēng liáng wēi rén yān guī   dào jīn    
wèn jīn zhī shuǐ   yuǎn   yòu yān zhī xiāng jiāng zhī fēi