张参戎园十首 其五

明代 顾璘
东风吹玉蕊,晴雪谩离披。石径寒香积,苍苔晚色宜。 多情沾短屐,故作泛残卮。无限相思恨,君听横笛词。
dōng fēng chuī ruǐ   qíng xuě mán shí jìng hán xiāng cāng   tái wǎn    
duō qíng zhān duǎn   zuò fàn cán zhī xiàn xiāng hèn jūn   tīng héng