斋居喜故人陈希召见过仍赠别云

明代 王恭
积雨卷幽幔,闭门闲苔色。病起离心正郁陶,出门喜见同袍客。 行客遥从海上来,春风两袖无尘埃。乍开深竹沿花径,更扫闲云坐石苔。 悠悠烟水芳村下,也似萧条孟诸野。几度空吟碧海秋,一壶具醉西斋夜。 怜君幽隐在瀛洲,海屿壶山惬胜游。篱下长栽陶令菊,兴来复上谢公楼。 仙人峰上近何如,此去逢人好寄书。莫将梦入青云者,忘却秋风扬子居。
juǎn yōu màn   mén xián tái bìng xīn zhèng táo   chū mén jiàn tóng páo
xíng yáo cóng hǎi shàng lái   chūn fēng liǎng xiù chén āi zhà kāi shēn zhú yán 沿 huā jìng   gèng sǎo xián yún zuò shí tái
yōu yōu yān shuǐ fāng cūn xià   xiāo tiáo mèng zhū kōng yín hǎi qiū   zuì 西 zhāi
lián jūn yōu yǐn zài yíng zhōu   hǎi 屿 shān qiè shèng yóu xià zhǎng zāi táo lìng   xīng lái shàng xiè gōng lóu
xiān rén fēng shàng jìn   féng rén hǎo shū jiāng mèng qīng yún zhě   wàng què qiū fēng yáng zi