摘鬓间白发有感

宋代 李纲
吾生足忧患,未老头已白。鬓间垂素丝,揽镜聊一摘。 星星去虽欣,种种鲜还戚。颇愁日增多,尽拔复何益。 追思少年时,绿发光且泽。森然茂云松,岂谓少堪惜。 自从多病后,脱落露广额。蒲柳姿易衰,日与风霜迫。 萧萧不胜梳,扰扰仅盈搦。安能上指冠,常恐吹堕帻。 年来涉艰虞,更复非夙昔。奔驰动万里,漂泊继三谪。 从横蹈危机,侈哆困烦啧。交游莫援手,仇怨惟下石。 素标宜满头,斑鬓未为逼。何年运河车,溯补泥丸宅。 华颠复变鬒,去作烟霞客。憔悴楚江滨,岁晚将何获。
shēng yōu huàn   wèi lǎo tóu bái bìn jiān chuí lǎn   jìng liáo zhāi    
xīng xing suī xīn   zhǒng zhǒng xiān hái chóu zēng duō jǐn      
zhuī shào nián shí   绿 guāng qiě sēn rán mào yún sōng   wèi shǎo kān    
cóng duō bìng hòu   tuō luò guǎng 广 é liǔ 姿 shuāi   fēng shuāng    
xiāo xiāo shèng shū   rǎo rǎo jǐn yíng nuò ān néng shàng zhǐ guān cháng   kǒng chuī duò    
nián lái shè jiān   gèng fēi bēn chí dòng wàn piāo   sān zhé    
cóng héng dǎo wēi   chǐ duō kùn fán jiāo yóu yuán shǒu chóu   yuàn wéi xià shí    
biāo mǎn tóu   bān bìn wèi wèi nián yùn chē   wán zhái    
huá diān biàn zhěn   zuò yān xiá qiáo cuì chǔ jiāng bīn suì   wǎn jiāng huò