责睡魔

宋代 冯时行
绿阴满门春已还,黄鹂门外犹绵蛮。 萧萧冷官无一事,高斋搔首兀痴顽。 睡魔袭我意萧散,直来眉睫扬神奸。 须臾爽气溷尘俗,双眸瞑眩那能{左间右见}。 弥明未断口头句,鼻息如寄雷车间。 梦魂恍恍何所适,飘飘寥廓辞跻攀。 松风拂足云生腋,深穷月窟超人寰。 更寻织女支机石,天河西户声潺湲。 无何有客乘晚兴,剥剥啄啄敲柴关。 惊回清风枕簟冷,赤霞夹日崆峒山。 一日废书强舌本,萌生鄙吝劳清删。 谩学昌黎送穷术,挥毫加点文烂斑。 睡魔凭物对我语,劝我停手开愤颜。 自言宇宙若非我,人生俄顷无休閒。
绿 yīn mǎn mén chūn hái   huáng mén wài yóu mián mán  
xiāo xiāo lěng guān shì   gāo zhāi sāo shǒu chī wán  
shuì xiāo sàn   zhí lái méi jié yáng shén jiān  
shuǎng hùn chén   shuāng móu míng xuàn néng   { zuǒ jiān yòu jiàn   }  
míng wèi duàn kǒu tóu   léi chē jiān  
mèng hún huǎng huǎng suǒ shì   piāo piāo liáo kuò pān  
sōng fēng yún shēng   shēn qióng yuè chāo rén huán  
gèng xún zhī zhī shí   tiān 西 shēng chán yuán  
yǒu chéng wǎn xīng   bāo bāo zhuó zhuó qiāo chái guān  
jīng huí qīng fēng zhěn diàn lěng   chì xiá jiā kōng tóng shān  
fèi shū qiáng shé běn   méng shēng lìn láo qīng shān  
màn xué chāng sòng qióng shù   huī háo jiā diǎn wén làn bān  
shuì píng duì   quàn tíng shǒu kāi fèn yán  
yán zhòu ruò fēi   rén shēng é qǐng xiū xián