責睡魔

宋代 馮時行
綠陰滿門春已還,黃鸝門外猶綿蠻。 蕭蕭冷官無一事,高齋搔首兀痴頑。 睡魔襲我意蕭散,直來眉睫揚神奸。 須臾爽氣溷塵俗,雙眸瞑眩那能{左間右見}。 彌明未斷口頭句,鼻息如寄雷車間。 夢魂恍恍何所適,飄飄寥廓辭躋攀。 松風拂足雲生腋,深窮月窟超人寰。 更尋織女支機石,天河西戶聲潺湲。 無何有客乘晚興,剝剝啄啄敲柴關。 驚回清風枕簟冷,赤霞夾日崆峒山。 一日廢書強舌本,萌生鄙吝勞清刪。 謾學昌黎送窮術,揮毫加點文爛斑。 睡魔憑物對我語,勸我停手開憤顏。 自言宇宙若非我,人生俄頃無休閒。
yīn mǎn 滿 mén chūn hái   huáng mén wài yóu mián 綿 mán  
xiāo xiāo lěng guān shì   gāo zhāi sāo shǒu chī wán  
shuì xiāo sàn   zhí lái méi jié yáng shén jiān  
shuǎng hùn chén   shuāng móu míng xuàn néng   { zuǒ jiān yòu jiàn   }  
míng wèi duàn kǒu tóu   léi chē jiān  
mèng hún huǎng huǎng suǒ shì   piāo piāo liáo kuò pān  
sōng fēng yún shēng   shēn qióng yuè chāo rén huán  
gèng xún zhī zhī shí   tiān 西 shēng chán yuán  
yǒu chéng wǎn xīng   bāo bāo zhuó zhuó qiāo chái guān  
jīng huí qīng fēng zhěn diàn lěng   chì xiá jiā kōng tóng shān  
fèi shū qiáng shé běn   méng shēng lìn láo qīng shān  
màn xué chāng sòng qióng shù   huī háo jiā diǎn wén làn bān  
shuì píng duì   quàn tíng shǒu kāi fèn yán  
yán zhòu ruò fēi   rén shēng é qǐng xiū xián