赠族孙褒

明代 杨士奇
万里江南来,还归江南去。丈夫得名何必早,大器之成在迟暮。 岂不见深山长谷松柏林,阅历风霜年岁深。明堂清庙选梁柱,匠石奔走来相寻。 我家住西昌,于今四百载。诗书门庭冰玉操,炯炯光华著先代。 人生出处自有时,立心但与前人期。还家力学谢尘俗,六翮排云应未迟。
wàn jiāng nán lái   hái guī jiāng nán zhàng míng zǎo   zhī chéng zài chí    
jiàn shēn shān cháng sōng lín   yuè fēng shuāng nián suì shēn míng táng qīng miào xuǎn liáng zhù jiàng   shí bēn zǒu lái xiāng xún    
jiā zhù 西 chāng   jīn bǎi zǎi shī shū mén tíng bīng cāo jiǒng   jiǒng guāng huá zhù xiān dài    
rén shēng chū chù yǒu shí   xīn dàn qián rén huán jiā xué xiè chén liù   pái yún yīng wèi chí