赠周信玉
秦川周子衣冠胄,家世相传几百年。青草一庭香满屋,白岩万古势连天。
读书空谷人如玉,唤渡长江月在船。梦寄短檠疏雨外,诗成石涧古梅边。
忽惊紫气排云入,共喜清宵听雪眠。归去故人应问我,为言荒落尚依然。
qín
秦
chuān
川
zhōu
周
zǐ
子
yī
衣
guān
冠
zhòu
胄
,
jiā
家
shì
世
xiàng
相
chuán
传
jǐ
几
bǎi
百
nián
年
。
。
qīng
青
cǎo
草
yī
一
tíng
庭
xiāng
香
mǎn
满
wū
屋
,
bái
白
yán
岩
wàn
万
gǔ
古
shì
势
lián
连
tiān
天
。
。
dú
读
shū
书
kōng
空
gǔ
谷
rén
人
rú
如
yù
玉
,
huàn
唤
dù
渡
cháng
长
jiāng
江
yuè
月
zài
在
chuán
船
。
。
mèng
梦
jì
寄
duǎn
短
qíng
檠
shū
疏
yǔ
雨
wài
外
,
shī
诗
chéng
成
shí
石
jiàn
涧
gǔ
古
méi
梅
biān
边
。
。
hū
忽
jīng
惊
zǐ
紫
qì
气
pái
排
yún
云
rù
入
,
gòng
共
xǐ
喜
qīng
清
xiāo
宵
tīng
听
xuě
雪
mián
眠
。
。
guī
归
qù
去
gù
故
rén
人
yīng
应
wèn
问
wǒ
我
,
wéi
为
yán
言
huāng
荒
luò
落
shàng
尚
yī
依
rán
然
。
。