赠张彦古
秋雨新巳风日清,匆闻剥啄紫门声。出逢麻衣老仙伯,身长七尺双瞳明。
平生学道几半世,一见洒洒心为倾。大道无为返尔朴,自然有路通长生。
我今素发飒以白,宦途久矣思归耕。吴兴山水况清绝,白云满岭堪怡情。
老仙何当从我去,小筑茅屋依峥嵘。还丹已就蓬岛近,笑指尘海寻方平。
qiū
秋
yǔ
雨
xīn
新
sì
巳
fēng
风
rì
日
qīng
清
,
cōng
匆
wén
闻
bō
剥
zhuó
啄
zǐ
紫
mén
门
shēng
声
。
。
chū
出
féng
逢
má
麻
yī
衣
lǎo
老
xiān
仙
bó
伯
,
shēn
身
cháng
长
qī
七
chǐ
尺
shuāng
双
tóng
瞳
míng
明
。
。
píng
平
shēng
生
xué
学
dào
道
jǐ
几
bàn
半
shì
世
,
yī
一
jiàn
见
sǎ
洒
sǎ
洒
xīn
心
wèi
为
qīng
倾
。
。
dà
大
dào
道
wú
无
wéi
为
fǎn
返
ěr
尔
pǔ
朴
,
zì
自
rán
然
yǒu
有
lù
路
tōng
通
cháng
长
shēng
生
。
。
wǒ
我
jīn
今
sù
素
fā
发
sà
飒
yǐ
以
bái
白
,
huàn
宦
tú
途
jiǔ
久
yǐ
矣
sī
思
guī
归
gēng
耕
。
。
wú
吴
xīng
兴
shān
山
shuǐ
水
kuàng
况
qīng
清
jué
绝
,
bái
白
yún
云
mǎn
满
lǐng
岭
kān
堪
yí
怡
qíng
情
。
。
lǎo
老
xiān
仙
hé
何
dāng
当
cóng
从
wǒ
我
qù
去
,
xiǎo
小
zhù
筑
máo
茅
wū
屋
yī
依
zhēng
峥
róng
嵘
。
。
huán
还
dān
丹
yǐ
已
jiù
就
péng
蓬
dǎo
岛
jìn
近
,
xiào
笑
zhǐ
指
chén
尘
hǎi
海
xún
寻
fāng
方
píng
平
。
。