赠张敏叔
张子生平最多难,未老头毛白一半。头虽更白诗更清,正作诗时人莫唤。
头不肯转身不移,口中声调霜风凄。太清宫殿月明时,第一莫吹松竹诗。
zhāng
张
zi
子
shēng
生
píng
平
zuì
最
duō
多
nàn
难
,
wèi
未
lǎo
老
tóu
头
máo
毛
bái
白
yí
一
bàn
半
tóu
。
suī
头
gèng
虽
bái
更
shī
白
gèng
诗
qīng
更
zhèng
清
,
zuò
正
shī
作
shí
诗
rén
时
mò
人
huàn
莫
唤
。
tóu
头
bù
不
kěn
肯
zhuǎn
转
shēn
身
bù
不
yí
移
,
kǒu
口
zhōng
中
shēng
声
diào
调
shuāng
霜
fēng
风
qī
凄
tài
。
qīng
太
gōng
清
diàn
宫
yuè
殿
míng
月
shí
明
dì
时
,
yī
第
mò
一
chuī
莫
sōng
吹
zhú
松
shī
竹
诗
。