赠云竹一老琴师歌

宋代 张矩
昌黎不作颖师已,千古风流随逝水。大音祗在天壤间,云竹翁能发其秘。 明之为侯王,幽之为神鬼。悟翁一转指头禅,万事泯然心耳废。 涧泉淅沥走宫商,仙佩丁当分角徵。数声急羽来秋空,夜半西风掠蛩砌。 诸公不但知此音,真欲钩深得其艺。大篇小什分珠玑,往往不惜兼金馈。 吾闻南风之歌下舜廊,四海熙熙乐平治。愿翁持此天上头,一鼓解民愠,再鼓阜民财,勿作区区自丰计。
chāng zuò yǐng shī   qiān fēng liú suí shì shuǐ yīn zhī zài tiān rǎng jiān yún   zhú wēng néng    
míng zhī wèi hòu wáng   yōu zhī wèi shén guǐ wēng zhuǎn zhǐ tou chán wàn   shì mǐn rán xīn ěr fèi    
jiàn quán zǒu gōng shāng   xiān pèi dīng dāng fēn jiǎo zhēng shù shēng lái qiū kōng   bàn fēng 西 lüè qióng    
zhū gōng dàn zhī yīn   zhēn gōu shēn piān xiǎo shén fēn zhū wǎng   wǎng jiān jīn kuì    
wén nán fēng zhī xià shùn láng   hǎi píng zhì yuàn wēng chí tiān shàng tou   jiě mín yùn zài   mín cái   zuò fēng