贈雲竹一老琴師歌

宋代 張矩
昌黎不作穎師已,千古風流隨逝水。大音祗在天壤間,雲竹翁能發其秘。 明之為侯王,幽之為神鬼。悟翁一轉指頭禪,萬事泯然心耳廢。 澗泉淅瀝走宮商,仙佩丁當分角徵。數聲急羽來秋空,夜半西風掠蛩砌。 諸公不但知此音,真欲鉤深得其藝。大篇小什分珠璣,往往不惜兼金饋。 吾聞南風之歌下舜廊,四海熙熙樂平治。願翁持此天上頭,一鼓解民慍,再鼓阜民財,勿作區區自豐計。
chāng zuò yǐng shī   qiān fēng liú suí shì shuǐ yīn zhī zài tiān rǎng jiān yún   zhú wēng néng    
míng zhī wèi hòu wáng   yōu zhī wèi shén guǐ wēng zhuǎn zhǐ tou chán wàn   shì mǐn rán xīn ěr fèi    
jiàn quán zǒu gōng shāng   xiān pèi dīng dāng fēn jiǎo zhēng shù shēng lái qiū kōng   bàn fēng 西 lüè qióng    
zhū gōng dàn zhī yīn   zhēn gōu shēn piān xiǎo shén fēn zhū wǎng   wǎng jiān jīn kuì    
wén nán fēng zhī xià shùn láng   hǎi píng zhì yuàn wēng chí tiān shàng tou   jiě mín yùn zài   mín cái   zuò fēng