赠岳相师

宋代 真德秀
平生惯读横渠铭,不读许负天纲书。 穷通欢戚若有二,天之玉女元非殊。 但应内省无所疚,所必从君问休咎。 北窗燕坐寂无言,时听幽禽哢晴昼。
píng shēng guàn héng míng   tiān gāng shū  
qióng tōng huān ruò yǒu èr   tiān zhī yuán fēi shū  
dàn yīng nèi xǐng suǒ jiù   suǒ cóng jūn wèn xiū jiù  
běi chuāng yàn zuò yán   shí tīng yōu qín lòng qíng zhòu