赠医僧鉴清二绝

宋代 苏辙
肘后医方老更精,须眉白尽气弥清。 只应救病能无病,岂是平生学养生。 门人久作开堂老,庭桧看成合抱围。 他日浴堂归洗背,回头还解放光辉。
zhǒu hòu fāng lǎo gēng jīng   méi bái jìn qīng  
zhǐ yīng jiù bìng néng bìng   shì píng shēng xué yǎng shēng  
mén rén jiǔ zuò kāi táng lǎo   tíng guì kàn chéng bào wéi  
táng guī bèi   huí tóu hái jiě fàng guāng huī