贈醫僧鑒清二絕

宋代 蘇轍
肘後醫方老更精,鬚眉白盡氣彌清。 只應救病能無病,豈是平生學養生。 門人久作開堂老,庭檜看成合抱圍。 他日浴堂歸洗背,回頭還解放光輝。
zhǒu hòu fāng lǎo gēng jīng   méi bái jìn qīng  
zhǐ yīng jiù bìng néng bìng   shì píng shēng xué yǎng shēng  
mén rén jiǔ zuò kāi táng lǎo   tíng guì kàn chéng bào wéi  
táng guī bèi   huí tóu hái jiě fàng guāng huī