赠颜雪仙

清代 成鹫
严城细柳垂丝丝,门施行马罗健儿。野人怀刺不敢入,区区梦想非翁谁。 此翁知我良不浅,笑我知翁才一面。城中大士城外僧,神交岂待频相见。 去年过我看白莲,双眸炯炯神浩然。今年花开客不至,几回埽径迟高贤。 朝来主人敬爱客,虎帐吹笙布重席。穆生不饮醴亦陈,三爵为翁泻云液。 满堂欢笑胡为乎,相闻上客悬雕弧。山僧不知老将至,大人寿考当何如。 先生神骨如孤鹤,我作秃鹙随饮啄。先生直节如乔松,我为散木甘龙钟。 先生文章如白璧,我作珷玞还瓦砾。先生词赋如珠玑,我乃蜣丸充佩祎。 先生可行亦可止,一片閒情托流水。我将行脚仍蹉跎,心在空山身在市。 先生可望不可亲,长天朗月无纤尘。我当出世难免俗,涅恐或缁磨或磷。 自写长篇遥寄祝,恕我登堂理巾服。他时相见问生缘,六六原来三万六。
yán chéng liǔ chuí   mén shī xíng luó jiàn ér rén huái 怀 gǎn   mèng xiǎng fēi wēng shuí    
wēng zhī liáng qiǎn   xiào zhī wēng cái miàn chéng zhōng shì chéng wài sēng shén   jiāo dài pín xiāng jiàn    
nián guò kàn bái lián   shuāng móu jiǒng jiǒng shén hào rán jīn nián huā kāi zhì   huí sào jìng chí gāo xián    
zhāo lái zhǔ rén jìng ài   zhàng chuī shēng chóng shēng yǐn chén sān   jué wèi wēng xiè yún    
mǎn táng huān xiào wéi   xiāng wén shàng xuán diāo shān sēng zhī lǎo jiàng zhì   rén shòu kǎo 寿 dāng    
xiān sheng shén   zuò qiū suí yǐn zhuó xiān sheng zhí jié qiáo sōng   wèi sàn gān lóng zhōng    
xiān sheng wén zhāng bái   zuò hái xiān sheng zhū   nǎi qiāng wán chōng pèi    
xiān sheng xíng zhǐ   piàn xián qíng tuō liú shuǐ jiāng xíng jiǎo réng cuō tuó xīn   zài kōng shān shēn zài shì    
xiān sheng wàng qīn   cháng tiān lǎng yuè xiān chén dāng chū shì nán miǎn niè   kǒng huò huò lín    
xiě cháng piān yáo zhù   shù dēng táng jīn shí xiāng jiàn wèn shēng yuán liù   liù yuán lái sān wàn liù