赠仰上人

宋代 朱熹
涧谷秋云晓,飘飖无定姿。氛氲升远树,凌乱起寒飔。 雨罢成孤鹤,天高逐散丝。上人归别岭,心迹但如斯。
jiàn qiū yún xiǎo   piāo yáo dìng 姿 fēn yūn shēng yuǎn shù   líng luàn hán
chéng   tiān gāo zhú sàn shàng rén guī bié lǐng   xīn dàn